“Quả bóng trách nhiệm” được chuyền đi từ chân người nọ sang chân người kia trong một bàn tròn có đủ mọi thành phần làm phim, gồm nhà sản xuất, đạo diễn, diễn viên, biên kịch cùng bên khai thác là đài truyền hình.
Phim kém chất lượng đang là một “tội đồ” bị cả xã hội lên án. Nhưng ai đứng đằng sau tội đồ đó?
Ai là thủ phạm?
“Thủ phạm” đầu tiên mà ai cũng nghĩ đến là kịch bản. Theo bà Trúc Mai, giám đốc hãng M&T pictures, với nhu cầu 3.000 tập phim/năm thì lượng biên kịch có kinh nghiệm hiện nay là quá mỏng. Nhiều nhóm viết gia công đã được lập ra gồm toàn những người trẻ còn non tay nghề, thiếu vốn sống, dẫn đến kịch bản rời rạc, nhạt nhẽo. Diễn viên Khương Ngọc bức xúc: “Có khi lời thoại dài cả trang giấy, diễn viên chỉ biết độc thoại thì làm sao phim hay được”. Trước những “cáo buộc” đó, biên kịch trẻ Diệu Như Trang không khỏi ấm ức: “Để kịch bản được duyệt, chúng tôi cũng phải nỗ lực lắm chứ. Nhưng khi lên phim thì lại không được như ý mình, nhiều đoạn bị cắt xén, dẫn đến tình tiết biến đổi đột ngột, làm người xem thấy vô lí”.
Diễn viên cũng là đối tượng được nhắc đến như là nguyên nhân của “thảm họa phim Việt”. Nhiều ý kiến cho rằng hotboy, hotgirl diễn dở đã đành, nhưng diễn viên giỏi cũng diễn dở vì mải chạy sô, không đầu tư nghiêm túc cho vai diễn nên diễn như trả bài, thiếu cảm xúc. Tuy nhiên, diễn viên Hạnh Thúy cho rằng với cat-sê thấp như hiện nay thì diễn viên buộc phải chạy sô mới sống được với nghề. Còn diễn viên Vân Trang trần tình, là những người trẻ, họ cần thể hiện mình nên hễ có cơ hội là nhận vai chứ không dám từ chối. Trong khi đó, diễn viên Kim Phượng tâm sự, phim hiện nay là thời của những người đẹp, siêu mẫu nên dù có nghề, chị cũng chỉ xuất hiện ở những vai phụ.
“Quả bóng trách nhiệm” như vậy được đẩy đến chân đạo diễn, người có quyền chỉnh sửa kịch bản và tuyển chọn diễn viên. Đạo diễn Đặng Lưu Việt Bảo thừa nhận nhiều khi phải chỉnh sửa kịch bản cho phù hợp hơn với ngân sách cho phép nhưng không làm mất đi ý nghĩa câu chuyện. Về việc chọn diễn viên, đạo diễn Trần Ngọc Phong bộc bạch, các nhà sản xuất (NSX) thường nắm luôn quyền mời diễn viên nào để phim ăn khách. Thế mới có hiện tượng các hotboy, hotgirl xuất hiện ngày càng nhiều dù diễn xuất gượng gạo.
“Bóng” đến chân các NSX. Phước Sang kể chuyện, khi gặp đồng nghiệp, câu cửa miệng không phải là “phim có hay không” mà là “phim thu được bao nhiêu spot quảng cáo”. Nói điều đó để thấy áp lực của NSX trong việc kiếm đủ lượng quảng cáo về cho đài. Vì thế, họ buộc phải có những chiêu thức như mời những gương mặt “hot” đóng phim, tiết kiệm bối cảnh, đạo cụ... Phước Sang nói thêm, kinh phí thấp cũng là yếu tố đẩy phim vào cảnh kém chất. Chẳng hạn, phim Vó Ngựa trời nam rất hay vì được nhà nước đầu tư nhiều (theo anh thì không dưới 400 triệu/tập), trong khi phim tư nhân chỉ được trả tối đa 180 triệu đồng/tập mà thôi. Nhà đài phải chịu trách nhiệm
Ai là thủ phạm?
“Thủ phạm” đầu tiên mà ai cũng nghĩ đến là kịch bản. Theo bà Trúc Mai, giám đốc hãng M&T pictures, với nhu cầu 3.000 tập phim/năm thì lượng biên kịch có kinh nghiệm hiện nay là quá mỏng. Nhiều nhóm viết gia công đã được lập ra gồm toàn những người trẻ còn non tay nghề, thiếu vốn sống, dẫn đến kịch bản rời rạc, nhạt nhẽo. Diễn viên Khương Ngọc bức xúc: “Có khi lời thoại dài cả trang giấy, diễn viên chỉ biết độc thoại thì làm sao phim hay được”. Trước những “cáo buộc” đó, biên kịch trẻ Diệu Như Trang không khỏi ấm ức: “Để kịch bản được duyệt, chúng tôi cũng phải nỗ lực lắm chứ. Nhưng khi lên phim thì lại không được như ý mình, nhiều đoạn bị cắt xén, dẫn đến tình tiết biến đổi đột ngột, làm người xem thấy vô lí”.
Diễn viên cũng là đối tượng được nhắc đến như là nguyên nhân của “thảm họa phim Việt”. Nhiều ý kiến cho rằng hotboy, hotgirl diễn dở đã đành, nhưng diễn viên giỏi cũng diễn dở vì mải chạy sô, không đầu tư nghiêm túc cho vai diễn nên diễn như trả bài, thiếu cảm xúc. Tuy nhiên, diễn viên Hạnh Thúy cho rằng với cat-sê thấp như hiện nay thì diễn viên buộc phải chạy sô mới sống được với nghề. Còn diễn viên Vân Trang trần tình, là những người trẻ, họ cần thể hiện mình nên hễ có cơ hội là nhận vai chứ không dám từ chối. Trong khi đó, diễn viên Kim Phượng tâm sự, phim hiện nay là thời của những người đẹp, siêu mẫu nên dù có nghề, chị cũng chỉ xuất hiện ở những vai phụ.
“Quả bóng trách nhiệm” như vậy được đẩy đến chân đạo diễn, người có quyền chỉnh sửa kịch bản và tuyển chọn diễn viên. Đạo diễn Đặng Lưu Việt Bảo thừa nhận nhiều khi phải chỉnh sửa kịch bản cho phù hợp hơn với ngân sách cho phép nhưng không làm mất đi ý nghĩa câu chuyện. Về việc chọn diễn viên, đạo diễn Trần Ngọc Phong bộc bạch, các nhà sản xuất (NSX) thường nắm luôn quyền mời diễn viên nào để phim ăn khách. Thế mới có hiện tượng các hotboy, hotgirl xuất hiện ngày càng nhiều dù diễn xuất gượng gạo.
“Bóng” đến chân các NSX. Phước Sang kể chuyện, khi gặp đồng nghiệp, câu cửa miệng không phải là “phim có hay không” mà là “phim thu được bao nhiêu spot quảng cáo”. Nói điều đó để thấy áp lực của NSX trong việc kiếm đủ lượng quảng cáo về cho đài. Vì thế, họ buộc phải có những chiêu thức như mời những gương mặt “hot” đóng phim, tiết kiệm bối cảnh, đạo cụ... Phước Sang nói thêm, kinh phí thấp cũng là yếu tố đẩy phim vào cảnh kém chất. Chẳng hạn, phim Vó Ngựa trời nam rất hay vì được nhà nước đầu tư nhiều (theo anh thì không dưới 400 triệu/tập), trong khi phim tư nhân chỉ được trả tối đa 180 triệu đồng/tập mà thôi. Nhà đài phải chịu trách nhiệm
Nhiều giải pháp tránh “thảm họa” đã được đề xuất, như chuyện tìm kiếm nguồn kịch bản, bồi dưỡng chuyên môn cho nhà biên kịch, kêu gọi lương tâm người nghệ sĩ, cụ thể là đạo diễn phải dám từ chối kịch bản dở, diễn viên phải dám nói “không” với vai diễn dở… Tuy nhiên, những khâu trên chỉ đóng vai trò mắt xích. Trách nhiệm tổng thể và cuối cùng vẫn nằm ở đài truyền hình, người “gác cổng” cũng là người “xuất vé” để bộ phim đến với khán giả. Chừng nào đài có cơ chế kiểm duyệt chặt chẽ hơn, dựa trên bản phim hoàn chỉnh chứ không phải trên kịch bản, sẵn sàng từ chối phim dở ngay cả khi đã có lịch phát sóng, thì lúc đó, tự khắc NSX sẽ có trách nhiệm với sản phẩm của mình, tự biết “liệu cơm gắp mắm” để làm được phim hay với kinh phí hạn chế.
Về điều này, ông Nguyễn Anh Xuân, trưởng ban khai thác phim truyện HTV khẳng định, đài sẵn sàng từ chối phim dở và không sợ “hụt sóng” vì luôn có nguồn phim dự trữ. Một điều quan trọng nữa là đài cần chủ động từ chối khi phim chưa phát sóng, chứ không nên đợi đến lúc khán giả la ó mới đưa ra những giải pháp tình thế, gây thiệt hại cho NSX và ảnh hưởng đến uy tín của chính mình.
Dĩ nhiên, cuộc phẫu thuật nào cũng gây đau đớn, nhưng nếu muốn cơ thể khỏe mạnh thì không thể không cắt bỏ khối u.

0 comments:
Post a Comment